Tỉnh Nghệ An đang ban hành chính sách thu hút nhân tài. Một sinh viên, đảng viên trẻ vừa tốt nghiệp loại giỏi Trường đại học Kinh tế quốc dân Hà Nội theo tiếng gọi đó háo hức trở về quê nhà xin việc đã bị hắt hủi, không nơi nào nhận. Hàng trăm mail bạn đọc TTO đã bức xúc với sự kiện này.
 |
|
Bạn Phan Thị Cảnh không còn vui tươi như ngày mới ra trường với tấm bằng loại giỏi - Ảnh: Vũ Toàn
|
 |
|
Tấm bằng tốt nghiệp loại giỏi của bạn Phan Thị Cảnh
|
Kể lại đoạn trường đi xin việc và bị hắt hủi, nơi này
đá qua, nơi kia đá lại cùng rất nhiều lời hứa hẹn nửa vời, cô cử nhân
kinh tế Phan Thị Cảnh không cầm được nước mắt. Cảnh nói: “Tôi ra trường
loại giỏi, mẹ tôi vui mừng lắm. Nhưng mẹ tôi ở quê cứ tưởng tôi đang có
việc làm tốt ở thành phố Vinh chứ đâu biết tôi vẫn đang còn chạy vạy
xin việc...”.
Người giỏi bị từ chối?
|
Một người trẻ có chí hướng
Phan
Thị Cảnh học giỏi từ cấp tiểu học. Lớp 10 đoạt giải nhì môn văn cấp
tỉnh, lớp 12 đoạt giải nhì môn tiếng Pháp cấp tỉnh. Từng làm bí thư
đoàn, lớp trưởng năm lớp 9, bí thư đoàn lớp 10, ủy viên BHC Đoàn Trường
THPT Hoàng Mai, huyện Quỳnh Lưu. Khi đang học lớp 12, Cảnh vinh dự được
kết nạp vào Đảng (năm 18 tuổi).
|
Cuối
năm 2008, Phan Thị Cảnh, 23 tuổi - sinh viên khoa thương mại, ngành
quản trị kinh doanh, Trường đại học Kinh tế quốc dân Hà Nội, ra trường.
Đang loay hoay nghĩ hướng xin việc thì Cảnh nhận được tin tỉnh Nghệ An
có chính sách thu hút nhân tài, trong đó có ghi “sinh viên tốt nghiệp
đại học hệ chính quy, loại giỏi, tình nguyện và cam kết về công tác tại
Nghệ An từ ba năm trở lên”.
Thông tin này làm Cảnh rất vui sướng. Tốt nghiệp loại
giỏi, lại là dân Nghệ An, Cảnh nghĩ chắc có một chỗ cho mình. Cảnh cũng
nghĩ đến viễn cảnh sẽ đỡ đần được cho bố mẹ khi có việc làm vì “bố hết
đi làm nhân công nhà máy bia đến nông trường cà phê trong Bình Dương;
mẹ hằng ngày đạp xe đi chợ bán cá cách nhà 14km kiếm tiền nuôi ba em
còn nhỏ”.
Tháng 1-2009, Cảnh từ quê ở xã Quỳnh Phương (huyện
Quỳnh Lưu, Nghệ An) mang hồ sơ đến nộp tại Sở Nội vụ Nghệ An, xin vào
làm việc ở Sở Thông tin - truyền thông. Ông Đậu Đình Dương, cán bộ
phòng công chức - viên chức, nhận hồ sơ nói: “Cháu tốt nghiệp loại
giỏi, lại là đảng viên thì rất tốt. Cứ yên tâm”.
Cuối tháng 1-2009, Cảnh hồi hộp khi có điện thoại từ
Sở Nội vụ gọi. Nhưng họ chỉ thông báo: “Cô xin về Sở Thông tin - truyền
thông sợ không phát triển được đâu. Sở Nội vụ sẽ giới thiệu sang Trung
tâm Xúc tiến đầu tư (TTXTĐT) thuộc Sở Kế hoạch - đầu tư nhé”.
Tháng 2, theo hướng dẫn của Sở Nội vụ, Cảnh lại nộp hồ
sơ cho ông Thắng - trưởng phòng hành chính tổng hợp TTXTĐT tỉnh. Sau đó
Cảnh gặp trực tiếp ông Hoàng Nhật An - giám đốc trung tâm. Ông An hứa:
“Sở Nội vụ giới thiệu sang thì bên này đồng ý tiếp nhận. Có gì tôi sẽ
báo sau”. Cảnh vui mừng khôn xiết.
Sang tháng 3, Cảnh lại đến TTXTĐT hỏi kết quả thì nhận
được thông báo phải thi công chức, nhưng khi xem kỹ thông báo thì cuộc
thi công chức đã diễn ra trước đó ba ngày rồi. Cảnh sững người quay về
Sở Nội vụ. Ở đây người ta cho biết những trường hợp thuộc diện thu hút
nhân tài không phải thi công chức.
Nước mắt tủi thân
Đầu tháng 5, ông Nguyễn Trọng Hùng - trưởng phòng cán
bộ công chức, Sở Nội vụ - cho Cảnh biết UBND tỉnh đã đồng ý bổ sung một
chỉ tiêu thuộc diện thu hút nhân tài về TTXTĐT. Ông Hùng lại giới thiệu
Cảnh sang trung tâm làm thủ tục tiếp nhận. Nhưng tại đây ông An khất:
“Cơ quan vừa luân chuyển một đợt cán bộ, người phụ trách nhân sự chuẩn
bị đi công tác ở Trung Quốc. Hẹn nhanh nhất vào giữa hoặc cuối tháng
6-2009”.
Đúng ngày 15-6, từ quê Cảnh điện hỏi ông An. Lần này
ông An thay đổi ý kiến: “Đã gửi công văn sang Sở Nội vụ rồi. Khi nào
bên Sở Nội vụ bổ sung biên chế thì bên này mới nhận được. Không có biên
chế lấy gì trả lương”. Cuối tháng 6 rồi đầu tháng 7, Cảnh vào gặp ông
Quýnh, phó văn phòng Sở Kế hoạch - đầu tư, hỏi. Ông Quýnh bảo: “Cứ về
đi, ít ngày nữa bác trình giám đốc sở. Có quyết định của giám đốc sở
mới nhận được chứ”.
Kể đến đây Cảnh ứa nước mắt bởi “mình như quả bóng bị
đá qua đá lại mãi, vừa tủi vừa nhục. Hôm nghe Sở Nội vụ nói tỉnh đã bổ
sung một chỉ tiêu thì mừng lắm nên đã lỡ báo với cha mẹ là con được đi
làm. Bây giờ cả nhà đều tưởng tôi đang đi làm, nào ngờ vẫn long đong”.
|
Không thể chấp nhận
Trong cuộc họp giao ban báo chí do Ban Tuyên giáo Tỉnh
ủy Nghệ An và Sở Thông tin - truyền thông tổ chức ngày 12-10, các nhà
báo đã phản ảnh với ông Trần Văn Hằng - ủy viên Trung ương Đảng, bí thư
Tỉnh ủy Nghệ An - về chính sách thu hút nhân tài của tỉnh không hiệu
quả và trường hợp sinh viên Phan Thị Cảnh. Ông Hằng thẳng thắn: “Đang
công tác ở Hà Nội tôi đọc một số báo cáo của tỉnh phản ánh tình trạng
Nghệ An thiếu vắng nhân tài. Nay về lại nghe dư luận một số người đi
xin việc phải mất không dưới 100 triệu đồng. Không thể chấp nhận có
việc như thế”.
Ông Hằng cũng cho rằng khoản trợ cấp 40 triệu đồng đối
với giáo sư, 30 triệu đồng đối với phó giáo sư, tiến sĩ, 20 triệu đồng
với thạc sĩ và 15 triệu đồng với sinh viên tốt nghiệp loại giỏi (chính
sách thu hút nhân tài của tỉnh Nghệ An ban hành năm 2007) là chưa thỏa
đáng, cần bàn lại để tăng thêm.
|
VŨ TOÀN - TUỆ MINH
====================================================================
Ý kiến bạn đọc
Không gì đau lòng bằng bị quê nhà từ chối
* Tôi không khỏi bức xúc trước câu chuyện này. Liệu nó
có phải là "động tác giả" về chính sách thu hút nhân tài? Việc khất hết
lần này đến lượt nọ cho ta thấy sự thiếu hiệu quả trong bộ máy hành
chính. Phải chăng có những người sợ nhân tài thực sự tài giỏi hơn họ
nên không dám nhận? Hay họ đang "giữ chỗ" cho con em họ?
Đừng làm theo kiểu "đánh trống bỏ dùi"! Đã đến lúc
chúng ta phải thống nhất giữa nói và làm. Vì nếu không thống nhất việc
nói và làm sẽ gây mất lòng tin cho người khác.
PHẠM VĂN TRỌNG
* Tôi cũng từng rơi vào tình thế như em Cảnh, nhưng em
"may" hơn tôi là còn có người trả lời. Năm 2000, ở một tỉnh, người ta
bảo thẳng với tôi là thời bây giờ không cần bằng tốt nghiệp loại gì mà
cần phải có tiền.
Tôi là con trai duy nhất trong nhà, bố mẹ lại lớn tuổi
mà phải chạy sang tỉnh khác chen chân vào đi học lớp Đào tạo giáo viên
giáo dục Quốc phòng mới được vào ngành sư phạm, còn cái bằng sư phạm
tiếng Anh của tôi, mãi ba năm sau, nhờ có dịp xét tuyển công chức tôi
mới quay trở về ngành được đào tạo.
Hiện tại, bố mẹ già yếu, tôi muốn xin chuyển về quê để
chăm sóc bố mẹ thì được "ngã giá" 80 -100 triệu đồng. Là giáo viên
lương chưa đủ nuôi con, tôi lấy đâu ra số tiền đó để trở về quê làm
tròn đạo hiếu với bố mẹ?
TIẾN
* Nhân đây mình cũng muốn chia sẻ với các nhà báo
rằng: điểm qua các chính sách thu hút nguồn nhân lực hiện nay ở các
tỉnh, nếu đánh giá hiệu quả dự án theo tiêu chí "số lượng nhân tài về
phục ở các tỉnh từ khi có dự án đến nay được bao nhiêu?", các bạn sẽ dễ
dàng nhận ra dự án này hiệu quả hay không...
NGUYỄN TOÀN VẸN
* Tôi rất hâm mộ lòng nhiệt huyết, suy nghĩ đóng góp
vì quê hương của chị Cảnh! Chị ra trường, đạt loại giỏi của một trường
ĐH thuộc top đầu của Việt Nam thì tôi nghĩ có rất nhiều công ty "trải
thảm đỏ" mời chứ không phải vất vả xin việc như vậy. Nhưng đây cũng là
chuyện tồn tại rất nhiều tại các địa phương.
Bạn bè của tôi thường đùa nhau: "Về quê thì bằng ĐH
thua bằng trung cấp". Tôi không hiểu chính sách thu hút nhân tài của
các địa phương là như thế nào. Chẳng lẽ cứ để chất xám của thế hệ trẻ
như chúng tôi cứ "chảy máu" hoài sao?
jack.cda...@yahoo.com
* Tôi thực sự chia sẻ với bạn Cảnh. Tôi cũng từng có
hoàn cảnh gần giống bạn, chỉ khác là tỉnh và tốt nghiệp ĐH Quốc gia với
tấm bằng khá. Đến nay, khi đã ra trường được 6 năm, tôi vẫn chưa hết
bàng hoàng khi nghĩ lại chặng đường chạy xe một mình 35-40km từ nhà
xuống trung tâm thành phố để đi gõ cửa khắp các sở ban ngành.
Đi đến đâu, người ta cũng nói "Hồ sơ cháu tốt, cháu tự
tin"... và hẹn trả lời làm tôi vui và thấy an ủi vô cùng. Về nhà nằm
chờ dài cổ mà không thấy tín hiệu gì, tôi lại lật đật chạy xuống gặp
gỡ, chờ đợi... và nhận câu trả lời "không nhận, chỉ ưu tiên cho con em
trong ngành"... đủ thứ lý do... Cả năm trời, tôi chạy đi chạy lại hết
sở này đến ban kia vẫn không kết quả.
Thực tế thì có người đến tận nhà tôi nói rằng chuẩn bị
tiền khoảng 80 triệu đồng sẽ xin cho tôi vào giảng dạy ở một trường
trung cấp; có người nói đưa 30 triệu xin vào một cơ sở dạy nghề; rồi
3.000 USD làm trong một trường cao đẳng... Ba mẹ tôi là công chức sinh
sống ở nông thôn, có tiền cho con cái ăn học là cả một sự nỗ lực nói gì
đến tích lũy cả trăm triệu đồng trong nhà, hơn thế nữa trong suy nghĩ
tôi không khuất phục.
Hai năm trời lận đận ở quê nhà mà không có việc làm,
tôi vào tận Sài Gòn lập nghiệp. Chỉ một tuần sau tôi đã được vào làm
một đơn vị thuộc sở LĐ-TB&XH TP.HCM, và hiện giờ tôi đang công
tác tại một trường đại học ở ngay Q.1. Tôi bằng lòng với cuộc sống hiện
tại nhưng mỗi lần về thăm quê nhà, tôi thấy nhói đau trong lòng. Tôi
sinh ra từ quê hương, trở về quê xin việc mà cuối cùng không được quê
nhà đón nhận...
misshang...@gmail.com
* Tình huống Cảnh gặp phải cũng giống tôi trước đây.
Là một sinh viên tốt nghiệp loại ưu ngành tiếng Hán trường ĐH Hồng Bàng
TP.HCM (tháng 12-2008), tôi ngỡ ra trường sẽ tìm được một việc làm tốt,
ai ngờ...
Loay hoay mãi ở TP.HCM vẫn không tìm được việc làm ưng
ý, tháng 9-2009, nhận được tin của gia đình gọi về quê nộp hồ sơ gấp
cho vị trí phiên dịch tiếng Hoa ở Công ty TNHH một thành viên xi măng ở
tỉnh nhà, tôi hăm hở khăn gói cấp tốc đón tàu về quê. Cần nói thêm là
thông tin tuyển vị trí phiên dịch tiếng Hoa và các vị trí liên quan ở
công ty xi măng này đã được nhân viên phòng nhân sự của công ty thông
báo bằng đoạn phim video trên đài truyền hình tỉnh để chứng tỏ công ty
đang rất cần nhân sự.
Nhưng khi về quê nộp hồ sơ, tôi gặp phải điệp khúc
"chờ và hẹn"... như bạn Cảnh. Một số bạn bè tôi đã tốt nghiệp và
về tỉnh làm việc nói với tôi: muốn về quê làm việc, điều đầu tiên nên
biết là phải bỏ tiền mua "ghế". Quá bất mãn, tôi quay lại TP.HCM và
hiện nay vẫn đi tìm việc.
Nói thật với bạn Cảnh, không chỉ tỉnh Nghệ An của bạn
có chính sách đối đãi nhân tài mà ngay cả tỉnh của tôi cũng đưa ra rất
nhiều chính sách thu hút đầu tư và nhân tài. Sắp đến, tỉnh tôi sẽ tổ
chức Hội nghị xúc tiến đầu tư lớn nhất từ trước đến nay, hội nghị sẽ
tiến hành kêu gọi đầu tư, làm lễ khởi công và khánh thành đưa vào sử
dụng nhiều nhà máy.
Nhà máy, xí nghiệp sẽ hoạt động, nhưng với chính sách
đối đãi nhân tài thế này, chắc tôi và các bạn học không ai dám về làm
việc. Qua đây, tôi hy vọng tại Hội nghị xúc tiến đầu tư, lãnh đạo tỉnh
tôi sẽ bàn đến chính sách kêu gọi và đối xử nhân tài, có như thế những
người luôn hướng về quê hương mới dám quay về quê tìm việc. Chúc bạn
Cảnh sớm có công việc ổn định!
wuchengcai...@gmail.com
* Tôi đọc báo và rất thông cảm với trường hợp của em
Cảnh. Tôi làm tại một doanh nghiệp về thương mại và tư vấn thương mại ở
TP.HCM, nếu Cảnh mong muốn tìm việc phù hợp và nhiều thách thức với bản
thân ở TP.HCM, có thể liên hệ với tôi theo địa chỉ southwestconsult@vnn.vn, tôi nghĩ tôi có thể có những lời khuyên hoặc cơ hội phù hợp với Cảnh.
LÊ VIỆT NGA